| tầm nhìn | www.tamnhin.us | vision + knowledge

Cứ tưởng là đã quên …

Posted on | December 5, 2017 | Comments Off on Cứ tưởng là đã quên …

Một cư dân vùng West Jordan, mỗi sáng sau khi thức dậy, là chạy xe đến mua ly cà fe^ tại Thảo Mi, chui vào xe, vừa nhâm nhi ly cà fe^ nóng, vừa nhìn 2 cột cờ vừa vươn cao trước cửa văn phòng cộng đồng, xong lái xe vào sở để bắt đầu ngày làm việc.

Đến Mỹ định cư từ năm 1979, chú chưa bao giờ có thói quen lạ này, chỉ có vài ngày gần đây, khi 2 cột cờ Việt-Mỹ được dựng nên. Chú cho tôi hay, mỗi tuần ít nhất một lần, chú sẽ ghé thăm cột cờ, để ngắm nhìn nó từ không gian riêng tư trong xe, và suy ngẫm.

Buổi Lễ Thượng Kỳ đầu tiên của cộng đồng Người Việt Tự Do Utah và những chuyện bên lề…photo credited: www.nguoiviettudoutah.org

Tiếng Anh rành hơn tiếng Việt, vợ lại là Mỹ 100%, nên chú ít giao tiếp với cộng đồng; Từ ngày tôi giới thiệu với chú về cột cờ,  tôi thấy chú thay đổi nhiều, như là bản chất Việt trong tâm hồn được đánh thức. Gần 50 năm qua, từ ngày những bước chân Việt Nam đầu tiên đặt chân đến Utah, cộng đồng Việt Nam nay lớn mạnh không ngờ. Phải nể rằng, người Việt ta có ý chí mạnh mẽ vô biên, gầy dựng nên gia đình, sự nghiệp từ những điều như không tưởng; Chỉ chưa đầy 50 năm, đã làm nên hàng hằng vô số các cử nhân, tiến sĩ, và không kể hết các cơ sở thương mại do người Việt làm chủ khắp  vùng, từ xa xôi Logan cho đến tận St. George cực nam. Một điều cốt lõi làm nên thành công này, có lẽ là do mưu cầu sinh tồn, tạo nên sự thích nghi nhanh chóng của người Việt với môi trường mới, trong lúc tâm hồn vẫn đoái hoài cố hương.

Nỗi nhớ quê hương đã nhiệm màu tạo nên cộng đồng Việt Nam, với những chú bác tiên phong đầu tiên như Nguyễn Mạnh Trí, Phan Công Tôn, Hồ Hiếng …. và nhiều bậc trưởng thượng tôi đã quên tên, và nay, đang là Nguyễn Văn Thành, Gary Nguyễn … Cùng đi với những con người can đảm này, là tập thể không kể hết các cô chú bác anh chị em, không quản ngại thời gian, công sức, chung tay gầy dựng, với những bất đồng dĩ nhiên có nảy sinh và tồn tại, nhưng đều hướng tâm về điều duy nhất, và đây mới chính là điều đáng quý: gìn giữ di sản Việt, bản chất Việt tại Utah.

Chú nhờ tôi mượn bài viết này, để tri ân tập thể những thường nhân Việt, gần 50 năm qua đã không quản ngại gian truân và dị nghị, tạo nên cộng đồng Việt ngày nay, cho chú cơ hội được ngắm nhìn lá cờ, ngạo nghễ khẳng định cộng đồng Việt, con người Việt, mà chú ngỡ đã chìm sâu vào tâm khảm từ hàng chục năm qua.

Share

Comments

Comments are closed.